Nhiều nỗi buồn …

 


NHIỀU NỖI BUỒN …

Ký sự thực tế của Luật sư trong một vụ án ấu dâm.


Hôm nay, tôi sẽ kể cho các bạn nghe một câu chuyện mà cuộc đời hành nghề pháp luật của tôi có lẽ sẽ phải đắn đo và phải suy nghĩ rất nhiều.

Vào một ngày cuối đông, tôi nhận được một cuộc gọi từ số máy lạ. Tôi còn nhớ hôm đó là cuối tuần, tôi định tắt máy đi vì đơn giản, đó là số máy lạ và lại là ngày nghỉ. Nhưng bằng linh cảm nghề nghiệp, tôi nhấc máy lên nghe. Bên đầu máy bên kia là giọng một người phụ nữ run rẩy: “Anh cho tôi hỏi, anh có phải là…” “Vâng, tôi đây – tôi có thể giúp gì cho chị?”

Và thế là người phụ nữ ấy khóc, tiếng khóc cứ nấc lên, nghẹn ngào. Tôi trấn an: “Chị cần tôi giúp gì nào? Chị cứ bình tĩnh chia sẻ câu chuyện của mình, có tôi ở đây rồi”.

Người phụ nữ nghẹn lại, cô ấy bắt đầu trải lòng…

Cô ấy là người vợ thứ hai của anh. Cô lấy anh từ đôi bàn tay trắng. Anh sinh được hai người con với vợ cả, đứa lớn thì đã lập gia đình, đứa bé bị bệnh nặng mới mất được vài năm, chị còn không biết nó bị bệnh gì, chỉ biết là hai vợ chồng chị chạy chữa thuốc thang khắp nơi nhưng vẫn không biết là căn bệnh gì đã cướp mất đứa con của anh chị. Chị trải lòng: “có những đêm dài, chị thức trắng đêm lo cho đứa bé mà lòng chị thắt lại khi nhìn con đau đớn…” Chẳng phải con chị đẻ ra nhưng chính chị lại là người dành tình cảm cho đứa con chồng hơn cả người vợ cả.

Chị sinh đứa đầu lòng tên D, năm nay đã học lớp sáu, đứa thứ 2 học lớp 3 hay lớp 4 gì đó, tôi cũng không nhớ rõ.

Câu chuyện bắt đầu vào một ngày giữa tháng 7 năm 2017. Chính chị cũng không nhớ rõ đó là ngày nào cả. Đến khi tôi sao chụp bản cáo trạng từ tòa án cấp sơ thẩm thì mới biết đó là vào lúc 8h30 ngày 16/7/2017. (Sau đây, tôi xin tóm lược lại bản cáo trạng)

Đứa con gái của chị tên D (sinh ngày 9/4/2006) sang nhà bị cáo Trần Đức Ng (sinh năm 1987 đã có vợ và 2 đứa con) là hàng xóm của chị. Sự việc bắt đầu khi Ng sang nhà chị để nhờ chồng chị khiêng hộ bộ loa đài lên gác, rồi hắn biết chồng của chị không có ở nhà nên nói cháu D sang khiêng giúp (theo cáo trạng “Ng sợ rằng nếu y thực hiện hành vi dâm ô tại nhà bé D sẽ bị người nhà D phát hiện nên đã viện cớ là bố D không có ở nhà nên nói D sang khiêng giúp”).

Khi Ng đi về nhà thì cháu D đi theo sau, đến nhà Ng, y bảo cháu D trèo lên góc tủ nhựa đựng quần áo màu xanh ở phía đuôi giường, cạnh cửa ra vào phòng vệ sinh, Ng dùng tay đặt vào mông cháu D, đẩy cháu D đứng lên nóc tủ. Sau đó Ng trèo lên gác, đưa một màn hình máy tính cho cháu D. Cháu D đỡ cái màn hình máy tính và định xuống nhưng Ng bảo là trên đó vẫn còn bộ loa và nói cháu D cứ ngồi trên đó. Ng nhảy xuống, đứng sau D và nói dối là có 1 con bọ ở phía sau cạp quần của cháu D rồi thò tay chạm vào cạp quần cháu D, hắn ta trả vờ bắt con bọ để ném ra ngoài. Ng bảo cháu D tụt quần ra xem có lông bọ bám vào quần không đồng thời hắn ta dùng tay tụt chiếc quần ngủ của cháu D, đồng thời tụt tiếp chiếc quần lót của D. D sợ quá, quay người lại thì Ng liền hôn vào bộ phận sinh dục cháu D nhằm thỏa mãn dục vọng. Sau đó, hắn ta tiếp tục hôn vào bộ phận sinh dục của cháu D làm cháu bé hoảng loạn, la hét… Lợi dụng lúc Ng sơ hở, bé D đẩy mạnh Ng ra và chạy về nhà và gọi điện cho mẹ.

Cùng ngày, chị S có đơn trình báo cơ quan cảnh sát điều tra – công an huyện X. Ban đầu Ng tỏ ra là mình bị tâm thần, không nhớ bất kỳ điều gì, hắn nói không nhớ tên bất kè ai (kể cả tên bố, mẹ … của hắn). Sau đó, bằng các biện pháp nghiệp vụ nên Ng đã khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội. Bản án sơ thẩm đã tuyên Ng 12 tháng tù giam và bồi thường 15.090.000 đồng. Nhưng đây chưa phải cái kết cho câu chuyện đau lòng này.

Quay trở lại với cuộc điện thoại, người phụ nữ kia trước tiên cô ấy muốn nhờ tôi đứng ra bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp cho bị hại trước tòa. Nhưng cái quan trọng hơn, cháu D đang bị trầm cảm rất nặng. Theo lời kể của chị, cháu bị trầm cảm hay rối loạn tinh thần gì đó mà chị sợ rằng chị sẽ mất đứa con gái mãi mãi. Tôi nhớ mãi câu nói của chị: “chị sợ rằng chị sẽ mất con em ạ! Chị sợ lắm, …”. Có người mẹ nào trên đời mà không thương con của mình cơ chứ. Chị cũng vậy.

Tôi đặt lịch tư vấn trực tiếp cho chị, cái chính là để xem người phụ nữ ấy như thế nào mà cứ khóc suốt cuộc gọi như vậy. Nhưng chị không thể đến Hà Nội gặp tôi được, nên tôi phải về tận nhà chị để tư vấn.

Hôm sau, tôi thu xếp về nhà chị. Trời đông lạnh lẽo, cái lạnh như bủa vây tâm hồn và thể xác tôi vậy. Chồng chị thấy có tiếng gọi từ ngoài cổng nên chạy ra niềm nở. Đó là một người đàn ông trung tuổi, gầy còm như chưa bao giờ tôi thấy ai gầy như vậy. Anh ta chỉ nặng chừng chưa đầy 40 ký, da nhăn nheo, dáng đi heo hắt. Tôi bước vào căn nhà, một căn nhà khá tăm tối, mùi phân lợn, đồ ăn thiu… cứ trộn lẫn vào nhau. “Nhà anh chị nuôi lợn chú ạ, cả ngày chỉ đi lấy nước rác về chứa quanh nhà thôi, nên mùi khó ngửi, chú thông cảm nhé!”.

Đây là tấm lòng của họ dành cho tôi
                                                        Đây là tấm lòng của họ dành cho tôi

Từ trong căn phòng ngủ, một người phụ nữ bước ra. Chị ta cũng không hơn người đàn ông kia bao nhiêu. Cái dáng vẻ gầy còi, quê mùa, gương mặt chị nhăm dúm lại toát lên một vẻ thương tâm đến nao lòng.

Đến lúc này, tôi thương vợ chồng chị, thương bằng những gì sâu thẳm nhất…

Theo yêu cầu của tôi, chị tường thuật lại câu chuyện. Có lẽ tôi mắc phải sai lầm khi yêu cầu như vậy, vì tôi lại làm chị khóc thêm một lần nữa…

Khi này, qua lời kể của chị thì bị cáo chịu mức án 12 tháng tù và bồi thường cho gia đình chị 15.090.000 đồng. Một hành vi đê hèn, nhục nhã, mang đến cho một gia đình nghèo cảnh sống vốn đã vất vả, heo hắt nay lại càng trở nên bi đát hơn, lấy đi của chị bao nhiêu nước mắt mà có lẽ chị không đáng bị như vậy, làm cho con gái của chị đã như điên như dại. Nay lại chỉ phải bồi thường như vậy, thử hỏi đã thỏa đáng chưa? Tạm gác lại việc gia đình bị cáo rêu rao là có người quen trong Viện kiểm sát hay việc Tòa án cấp sơ thẩm tuyên bị cáo hình phạt và mức bồi thường như vậy là đúng chưa. Câu chuyện ở đây là ai sẽ chịu trách nhiệm cho cuộc đời bé D? Tôi, bố mẹ cháu, cơ quan công quyền, bị cáo hay chính bé phải chịu trách nhiệm về những tổn thương của cuộc đời mãi mãi về sau? Đó có lẽ là một thảm kịch dài.

Bản án sơ thẩm mà Tòa án sơ thẩm đã tuyên
                                           Bản án sơ thẩm mà Tòa án sơ thẩm đã tuyên

Tôi nhận bảo vệ cho bị hại và gia đình trong phiên tòa phúc thẩm không phải vì gia đình cháu có nhiều tiền, cũng chẳng để được một giá trị nào khác. Chỉ đơn giản, tôi cố gắng là vì cái tâm của người làm luật, một cái nghề mà tôi vẫn tự nhủ rằng nó cao cả.

Chị nhìn tôi và hỏi mức phí phải chi trả sau khi tôi nhận lời bảo vệ. Tôi chẳng biết phải nói rằng mức phí như thế nào để cho mẹ con chị có thể chi trả. Nhấp một ngụm trà xanh, tôi nói nhẹ với chị: “Chị chỉ cần cho em xin tiền xe khách từ Hà Nội về đây thôi chị ạ, em sẽ bảo vệ miễn phí cho cháu!”. Tôi thấy chị òa khóc, giọt nước mắt như thay một lời cảm ơn mà chị dành cho tôi.

Rồi tôi thấy trong buồng trong có một bóng người bé xíu lấp ló ở cửa phòng. Đó là D, con của anh chị, thân chủ của tôi. Bé phát hiện tôi để ý vào chỗ bé nấp nên bé chạy ngay vào căn buồng tối om kia. Chị kể: Con bé bị trầm cảm rồi hay sao ấy chú ạ, chị lo lắm…!

Bằng các mối quan hệ cá nhân, tôi đã liên hệ được 2 nhà điều trị tâm lý trong viện đào tạo NLP Quốc tế về trị liệu tâm lý hoàn toàn miễn phí cho bé. Đó là điều mà tôi cảm thấy mình thật tự hào khi là cầu nối cho bé D và ánh sáng nơi cuối chân trời…

Cháu D được các chuyên gia tâm lý trị liệu phục hồi tâm lý
                       Cháu D được các chuyên gia tâm lý trị liệu phục hồi tâm lý

Sau rất nhiều lần hoãn phiên tòa thì phiên tòa phúc thẩm cũng diễn ra. Đồng hành cùng tôi còn có Luật sư VĐTr, Giám đốc công ty Luật Hợp danh HV, chú hiện đang làm Chủ nhiệm Đoàn luật sư tỉnh P.

Đó là một buổi sáng đầy hơi sương, miền Bắc đón cơn gió mùa mới được mấy ngày nên len qua làn sương kia, từng ánh nắng nhỏ chiếu thẳng xuống nền đất. Tôi cứ ngỡ mặt trời chiếu đến con người rồi. Nhưng…

Tôi rất ghi nhận phần tranh tụng trong phiên tòa hôm đó, một phiên tranh tụng theo mô hình tố tụng mới, luật sư được ngồi ngang hàng với Viện kiểm sát về mặt hình thức, phần tranh luận cũng sôi nổi hơn. Hàng loạt các ý kiến, tham luận, tranh luận được tôi và Luật sư Tr đối chất với Viện kiểm sát. Kiểm sát viên đề nghị Hội đồng xét xử áp dụng Điều 30 Bộ luật Tố tụng hình sự để tách phần đòi bồi thường thiệt hại sau khi bị hại kết thúc quá trình điều trị tâm lý. Sau khi tôi trình bày quan điểm rằng việc trị liệu tâm lý không biết đến khi nào mới chấm dứt, có thể là 1 tháng, 2 tháng, thậm chí 5 năm hoặc 10 năm… chả lẽ nếu không khỏi thì cháu không được yêu cầu bị cáo bồi thường thiệt hại? Gia đình cháu có mấy con lợn còi thì đã phải bán để đưa cháu đi khám và điều trị ở Bệnh viện Nhi Trung Ương, nay nếu không có tiền để đưa cháu đi trị liệu nữa thì ai dám chắc rằng cuộc đời của cháu sẽ đi đâu về đâu? Rồi tôi đưa ra nguyên tắc bồi thường thiệt hại phải nhanh chóng và kịp thời được pháp luật quy định trong Bộ luật dân sự hiện hành thì đại diện Viện kiểm sát lại lập lờ đề nghị những phần nào đã tranh luận rồi thì không nói lại… Có lẽ thật khó để tôi có thể liệt kê hết những điều phi lý trong lập luận của Kiểm sát viên tham gia giữ quyền công tố và kiểm sát hoạt động tư pháp tại phiên tòa.

Tôi đưa ra ý kiến, quan điểm cuối, đó cũng chỉ là những ý kiến cá nhân, đó là những trải lòng của tôi, vị Kiểm sát viên lờ đi như không nghe thấy và chỉ “Bảo lưu quan điểm”. Nhưng phía sau, tôi nghe thấy có tiếng khóc, sụt sịt của ai đó, có lẽ là của những người xem phiên xét xử này… Họ khóc không phải chỉ vì thương xót cho gia đình bé D hay cuộc đời của bé mà có lẽ họ khóc vì hôm nay sương mù nhiều quá, ánh sáng công lý yếu ớt kia chưa đủ sưởi ấm con người ta.

Trải qua các phần của thủ tục xét xử. Hội đồng xét xử nghị án và ghi nhận quan điểm của Kiểm sát viên, tuyên bác đơn kháng cáo của chị, giữ y án sơ thẩm. Tai tôi như lặng đi, cổ họng tôi nghẹn lại, tôi lau vội đi giọt nước mắt để không ai thấy.

Trưa hôm đó, tôi quay lại nhà chị, tôi sợ vô cùng và không dám nhìn thẳng vào mắt chị. Tôi biết mình đã rất cố gắng nhưng một mình tôi không đủ để chống lại cả một màn sương mù hôm đó…

Tôi và Luật sư Tr tiếp tục khởi kiện dân sự đòi bồi thường thiệt hại, đồng thời vẫn tiếp tục làm đơn khiếu nại gửi lên Tòa án nhân dân cấp cao tại Hà Nội và vẫn tiếp tục chiến đấu đến cuối cùng. Tôi hi vọng rằng với tài hèn, sức mọn của bản thân, những ánh nắng kia sẽ xé toạc được làn sương mù dày đặc mà sưởi ấm vạn vật, làm cho muôn vật được sinh sôi, làm cho tâm hồn của đứa bé kia không phải đơn côi một mình, nó sẽ vươn theo ánh nắng mà sống, mà trưởng thành. Tôi tin vậy!

Tái bút: Hãy tâm sự với chúng tôi, hãy để chúng tôi lắng nghe câu chuyện của các bạn, bởi vì câu chuyện của các bạn cũng chính là câu chuyện của chúng tôi.

LIÊN HỆ

Đặt Câu Hỏi Cho Luật Sư

  Subscribe  
Notify of
Call Now Button
Scroll to Top